Language Translator

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Thư gởi các bạn



 http://my.opera.com/trithucgiacngo/blog/
https://ngaitrancong.wordpress.com/


















 Tôi biết bạn cũng giống như tôi bạn đang tìm cái tôi đang đi tìm, dù chúng ta đang sống hạnh phúc trong mái ấm gia đình. Nhưng nhiều khi chúng ta hoang mang khi tỉnh giấc, đôi khi có nỗi buồn man mác khó tả cứ lảng vảng trong tâm. Chúng ta tìm chân lý, tìm một hướng đi, hay đi tìm chính mình? Cái khao khát mông lung trong tâm hồn chúng ta giống như cơn khát của thể xác, chúng ta uống nước rồi thì cơn khát vẫn còn đó, dù bao có bao nhiêu triết lý, có bao nhiêu chân trời của tôn giáo, rồi chúng ta vẫn lo âu và phiền não… Đời người sinh ra đâu phải để tin tưởng hay đi tìm một đức tin nào đó rồi cả cuộc đời bước theo con đường đó gọi là tu hành.

            Tôi viết những ý tưởng này xuống cho các bạn đồng hành có cùng tần số. Tôi theo học với Thầy Đáng suốt 12 năm dài, bây giờ tôi ghi lại mấy lời này để nhớ đến Thầy. Tôi không có ý chia sẻ hay dạy đời vì chính Thầy Đáng cũng nói “Thầy chỉ nhắc cho anh chị em thôi.”



Chúng ta bắt đầu từ đâu?

Trong lớp học cuối 20 Thầy có nói “Thầy biết, Thầy gây xáo trộn rất nhiều cho anh chị em với mục đích duy nhất là muốn anh chị em giỏi, anh chị em được minh triết giác ngộ.”  Ngay từ những lớp học đầu tiên chúng ta đã thấy rõ điều này, bất cứ lớp học nào cũng có rất nhiều thành phần: trình độ văn hoá, tôn giáo, phe nhóm, địa vị xã hội … những lớp học rất phức tạp. Như vậy thì Thầy dạy gì đây? Và học viên sẽ học được gì đây? Có một điểm chung mà ai cũng biết là tất cả học viên được khai mở luân xa 100% có huyền năng khả năng trị bệnh rất ư kỳ diệu! Từng cấp lớp cao hơn năng lượng sử dụng huyền diệu hơn nhiều học viên phát triển được tiềm năng khả năng của mình … nhưng mục đích của Ngành Nhân điện không phải ở những điểm này. Mục đích mà Thầy hay nhắc đến luôn là sự thật linh hồn của chúng ta, Thầy luôn hướng dẫn chúng ta thấy được ý nghĩa toàn diện của cuộc đời, chúng ta có trọn vẹn niềm vui sướng, và nhất là ý thức về quyền tự do. Bài giảng của Thầy rất tinh vi và trọn vẹn, những học viên nhân điện rất may mắn được ngồi học với Thầy. Tại sao tôi nói vậy? Vì:

Chúng ta bắt đầu từ trong sự hỗn loạn nhất từ trong xã hội và trong cuộc đời của chúng ta. Chúng ta bắt đầu từ cái chúng ta đang có.

Thầy luôn trợ lực cho chúng ta bằng nguồn năng lượng vũ trụ vô biên giúp chúng ta buông xã những nỗi bận tâm, lo lắng, và sợ sệt, … Thầy muốn chúng ta thật sự được tự do tuyệt đối của chúng ta, thấy được chính mình. Mở luân xa 100% cho tất cả học viên là phương tiện để học viên luôn luôn tiếp xúc được với Thầy với các đấng thiêng liêng cao cả để học hỏi và tiến hoá.





Đáng lẽ ra anh chị em giỏi lắm!

Đây là câu Thầy nói. Đúng vậy, tất cả lời nào tư tưởng nào giúp cho học viên của Thầy minh triết và giác ngộ Thầy điều giảng dạy hết cho tất cả. Nhân loại muốn gì? Tất cả học viên nhân điện muốn gì? Hầu hết mọi người muốn mình đắc đạo, có huyền năng khả năng, muốn mọi người biết và tôn vinh cá nhân của mình lên chỗ cao nhất. Tất cả những gì anh chị em chúng ta muốn đều có trong bài giảng của Thầy, nhưng chúng ta không hiểu rõ ở đoạn nào khúc nào. Thầy đã dẫn anh chị em qua ba thời kỳ chuyển biến:

1.      Từ Lớp 1 (sơ cấp) đến Lớp 5.2 (tâm linh đặc biệt): Trong những lớp này còn sử dụng các luân xa. Thời kỳ này chuẩn bị cho sự minh triết của thể xác – Không bận tâm, lo lắng, và sợ sệt - Quyền tự do của thể xác.

2.      Từ Lớp 6 đến Lớp 13++ (não bộ người tiền sử): Học về não bộ con người, điểm tiếp xúc giữa thể xác và linh hồn - Anh chị em là các Đấng, hiểu về quyền tự do của linh hồn.

3.      Từ Lớp 18 đến Lớp 20: Lớp nghiên cứu thế giới tâm linh, sự giác ngộ của linh hồn.

Thầy dùng mọi lý lẽ và phương tiện dẫn anh chị em chúng ta ra khỏi quỹ đạo của: phong tục tập quán, tôn giáo, luật lệ người đời cụ thể là – phê bình phán xét, đúng sai, tốt xấu, chánh tà, … không có Thầy chúng ta đi vòng trở lại. Thay vì anh chị em phê bình phán xét người khác, thì hãy quay trở vào phê bình chính bản thân mình. Chúng ta là học trò của Thầy Đáng, ai cũng biết Thầy Đáng, ai cũng hiểu điều Thầy Đáng dạy … Chúng ta biết được con đường của Thầy Đáng, nhưng chúng ta không thật sự đi trên con đường của Thầy. Anh chị em học viên quay lại phê bình Thầy – Thầy không biết dạy, Thầy dạy dỡ , Thầy lăng nhăng bê bối, Thầy không có đạo đức … Sau những lớp học của Thầy, học viên người nào không phê phán Thầy, chưa hề phán xét bạn đồng môn - Người đó minh triết giác ngộ, người đó đắc đạo!



- Thầy: “Anh chị em hiểu Thầy muốn dạy anh chị em điều gì không?”

- Trò: “Dạ hiểu Thầy.”

- Thầy: “Vậy anh chị em dám làm không?”

- Trò: “Dạ dám chớ Thầy.”

- Thầy: “Vậy anh chị em làm đi!”

- Trò: “ … dạ làm gì Thầy?” ngồi chờ học thêm lớp mới ???

………………..

- Thầy: “Thầy có dạy cho anh chị em đến Lớp 28 anh chị em cũng vậy thôi.”



Trong thời kỳ cận đại, nhờ vào sự phát triển của khoa học kỹ thuật, mà phương tiện truyền thanh truyền hình, sách báo trở nên thông dụng và hữu hiệu cho sự truyền bá kinh sách và tôn giáo. Thế giới được gần lại với nhau. Bộ não của con người người giống như bộ nhớ của máy vi tính. Kiến thức của con người là một tủ sách đầy đủ các loại, lúc nào cần chỉ cần mang ra sử dụng … sự hiểu biết của họ rất rộng rãi, nhưng cũng chỉ là phương tiện cho họ sinh sống, và thoả mãn những đòi hỏi và khát vọng của bản ngã. Nếu chúng ta học một điều gì đó mới, thì sự hiểu biết mang điều đó vào trong não bộ so sánh, sau đó não bộ cho biết là nhận điều mới đó hay loại bỏ ra ngoài.

            Thầy Đáng rất rõ ràng vấn đề này, học viên ai cũng có trình độ cao nhưng đó chỉ là kiến thức mà họ học hỏi được, không giúp gì cho sự phát triển tâm linh và tiến hoá của con người. Cho nên Thầy khuyên anh chị em buông xã những tư tưởng không cần thiết, những tư tưởng làm anh chị em không tiến hoá được. 



Những người sưu tầm đồ cổ

Có lẽ chưa bao giờ mà tất cả các giáo phái hay tất cả các tôn giáo lớn đã trưng bày những trị giá sản phẩm của họ ra thị trường thế giới. Người giàu có chắc mua được nhiều món hàng độc đáo và quý giá nhất, mang về còn phải tìm nơi trưng bày sang trọng để mọi người biết rằng ta đây có được bảo vật trên cõi đời này.

            Câu hỏi đặt ra là, chúng ta là những người sưu tầm đồ cổ hay chúng ta đi tìm chân lý của cuộc đời? Nhân điện không phải một tôn giáo, cũng không mang một hình thức của giáo phái, Nhân điện là một nguồn sáng. Nếu mỗi chúng ta bỏ xuống được mọi ràng buộc, gạt qua được mọi hình thức che đậy trong tư tưởng trong cuộc sống thì sẽ thấy Nhân điện là một nguồn sáng toả khắp muôn phương muôn màu  muôn vẻ. Mà nguồn sáng đó phản ảnh linh hồn của chúng ta.

Nhân điện không đụng hàng.

Đúng vậy! Nhân điện không phải là một loại đồ cổ. (Vì nó chỉ có giá trị khi nào người cầm nó phải thực hành thực hiện mới thấy được giá trị của nó.) Khi biết được mình, thì rõ ràng mình cũng là một nguồn sáng. (Mình chính là mình, là nguồn sáng giống như bao nhiêu nguồn sáng khác.)

Một câu hỏi mà có nhiều học viên hỏi: “Xin Thầy cho chúng con biết linh hồn Thầy là ai?”. Thầy trả lời thế nào anh chị em cũng không mấy hài lòng. Thật ra anh chị em muốn cái món hàng trong tay mình có giá trị. Thầy nhấn mạnh “Điều quan trọng nhất không phải là anh chị em biết Thầy là ai mà là anh chị em biết mình là ai. Bổn phận của Thầy là nhận thông điệp từ thượng thiên để truyền giảng lại cho anh chị em.”

Nhân điện không phải là món đồ cổ để chúng ta cầm lên chiêm ngưỡng và nói: ồ! tuyệt vời quá, đẹp quá, đúng là vật quý trên đời có một không hai … Phát triển tâm linh giống như đoá hoa nở. Đoá hoa nở không phải nhờ vào đoá hoa nào đó khác mà chính bản thân của của loài cây đó phải thu hút được cái tinh vi tinh hoa của những món đồ cổ như là một loại phân bón.

Cái bí mật của tạo hoá không có trong bất cứ tôn giáo nào, cũng không có trong một kho tàng nào, càng không thể cất giữ trong một báo vật nào. Mà nó ngự trong sự sống của con người.



Người ngoài cuộc

Bỗng dưng hôm nay tôi thức dậy nghe thấy mình vui sướng và nhẹ nhõm lạ thường, giống như cái bong bóng trồi được lên khỏi mặt nước và tan biến vào không gian. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng vì không còn cảm nhận cái nặng nề của thể xác, tôi cảm thấy tự do mênh mông vì tư tưởng không có sự vướng bận.

Quan niệm về đắc đạo. Tôi không có khái niệm này, Đấng Tạo Hoá tuyệt đối tự do, như không khí bao trùm muôn loài vạn vật mang sự sống từng giây từng phút cho tất cả tuyệt đối không một điều kiện, từ một tế bào tầm thường hôi thúi nhất …  Khi tư tưởng chúng ta còn điều kiện, và chúng ta cho rằng con đường chúng ta đi là con đường đạo, con đường phát triển tâm linh thì chúng ta nên suy xét lại ??? Vậy con đường nào là con đường của chân lý? Nhưng tại sao chúng ta cần phải có con đường? Tại sao chúng ta đòi hỏi con đường?

Khi chúng ta đi trên con đường của một đấng nào đó với nhiều điều quy giới cấm, thì con đường đó cũng là con đường của con người đặt ra, thì những quy luật của con đường đó không thể nào áp dụng như là quy luật của vũ trụ được.

Bạn không cần phải tin tôi! Vì sự thật tôi không tin ai cả. Nhưng những điều tôi nói là thật với chính tôi. Người ngoài cuộc như tôi không còn cần gì cả, nên cũng không muốn gì của ai cả. Con người là sự nhiệm mầu là kỳ diệu tuyệt vời của đấng sáng tạo mà chính mỗi con người là nhà thám hiểm cái bí mật vũ trụ trong họ.

Nhân loại trong thời đại mới, chính họ sẽ phá vỡ  mọi quan hệ ràng buộc khiến họ bị bế tắc, xã hội khủng hoảng … Sự phá vỡ đó đồng loạt và đồng thời, sự chuyển hoá đó không ai có thể ghì giữ lại được. Sự vận hành của vũ trụ không bị ảnh hưởng của bất cứ ai, hay một đấng cao cả nào. Thì chúng ta cũng không nên ghì kéo nó hay thay đổi nó bằng bất cứ hình thức nào (mọi lễ nghi tôn giáo hay cầu nguyện.) Vì mỗi chúng ta là một Kông King Khang như Thầy Lương Minh Đáng từng nhắc nhỡ qua.

Kông có nghĩa là dòng sông Mê Kông (Cửu Long) con sông dài nhất thế giới, chảy qua nhiều quốc gia cuối cùng là Việt nam và nước đổ vào biển Đông. King là vua, ý nói lên quyền lực. Khang là an khang thịnh vượng. Vậy ý của Thầy mỗi Kông King Khang là mỗi ông vua, mà những vua này đều mang sự an khang thịnh vượng đến cho mọi người, như vậy quyền lực của những ông vua này chính là quyền lực của tình yêu thương, quyền lực mang đến ánh sáng niềm vui cho mọi người. Tôn giáo kinh sách làm cho chúng ta mơ hồ, làm cho chúng ta mất đi cái TA của mình, khiến chúng ta chấp nhận số phận, chúng ta mất đi cái quyền làm vua của mình. Danh từ vua chỉ có ý nghĩa là sức mạnh và quyền tự do. 



Cái  TA cái BẢN NGÃ của chúng ta cái xác định cái ta, ta là ai, nó là nguồn sáng nhỏ phát xuất từ nguồn sáng vũ trụ. Chúng ta cũng không cần phải diệt đi cái bản ngã của mình để thấy được cái gọi là “bản lai diện mục” của ta. Diệt cái bản ngã là diệt đi chính mình, may thay chưa có ai diệt được cái bản ngã của mình (con người không thể giết đi sự sống của THƯỢNG ĐẾ). Ai cũng là vua, những làm sao những vị vua đó cùng sống chung trên một quả địa cầu, những vị vua không có ngai vàng, những vị vua không có kẻ hầu người hạ, … Từ đấy cuộc đời mình và sự tiến hoá tâm linh chỉ còn đơn giản ở sự chọn lựa của mình …

Nếu mình chọn lựa: Sự phán xét, thì mình sẽ bị phán xét.

Nếu mình chọn lựa: Tình yêu thương không điều kiện, mình sẽ được mọi người yêu thương. Đó là mình đang sống ở thiên đàng.

Con người sanh ra ở cõi đời này đâu phải để đi tu. Sở dĩ con người bị khủng hoảng và đau khổ vì luôn tìm cách xoá bỏ đi cái bản ngã của mình.




trở lại mục lục

Không có nhận xét nào: